Mong mỏi quyền
năng cháy bỏng
...Quyền năng mà môn đệ thèm muốn sẽ làm
cho người đó xuất hiện như là cái không trong con mắt mọi người.
Chúng ta ước mong quyền lực để
trở thành một cái gì đó. Quyền lực về sự giàu sang là có thể, quyền lực về
chính trị là có thể, quyền lực về thanh thế là có thể. Chúng ta ước mong quyền
năng để biến thành một cái gì đó; và kinh này nói ước mong cháy bỏng quyền năng
- nhưng quyền năng đó biến bạn thành người-không-người-nào, không-cái-gì.
Có hai dạng quyền lực. Một, đó
là bạn có thể tích lũy nó từ người khác - điều đó có thể được trao cho bạn bởi
người khác, hoặc có thể lấy khỏi bạn bởi người khác. Nó phụ thuộc vào người
khác. Quyền lực mà phụ thuộc vào người khác thì sẽ biến bạn thành một người nào
đó trong con mắt của thiên hạ. Bạn sẽ vẫn giữ nguyên như bạn là vậy, nhưng
trong mắt người khác bạn sẽ trở thành một người nào đó. Cái-người-nào-đó này
chính là định nghĩa của bản ngã. Và bản ngã là rào cản.
Ước mong quyền năng - dạng thứ
hai - cho phép bạn cảm nhận rằng bạn không là người nào. Thật khó khăn để cảm
nhận rằng "Ta không là người nào". Mọi người nghĩ rằng mình là một người
nào đó cho dù người khác đồng ý hay không. Mọi người đều nghĩ rằng mình là một
người nào đó! Đây là điều bình thường; mọi đầu óc bình thường đều nghĩ rằng anh
ta là một người nào đó.
Thời điểm bạn tình cờ nhận ra rằng
bạn không là người nào thì bạn lại trở thành bông hoa tuyệt vời, hiếm hoi, duy
nhất, không thể so sánh. Cảm giác không là ai tạo ra không gian bên trong bạn.
Bản ngã biến mất, trung tâm giả của bạn không còn đó nữa. Bạn trở thành căn
phòng rộng rãi. Bấy giờ vĩnh hằng có thể vào bạn. Không gian này, sự trống rỗng
này có thể cho phép tồn tại nở hoa trong bạn.
Bạn được làm đầy bởi cái 'một
người nào đó' của bạn. bạn là cái này, cái kia. Tâm trí quá ranh ma đến nỗi thậm
chí bạn có thể tạo ra cái một người nào đó thông qua cái không người nào. Tôi sẽ
kể cho bạn một giai thoại.
Một vị hoàng đế, hoàng đế đạo Hồi,
đang cầu nguyện trong ngôi đền vào ngày lễ tôn giáo. Ông ta đang nói chuyện với
thần thánh, ông ta nói, "Ta không là ai. Ta không là cái gì. Hãy nhân từ với
ta."
Bỗng nhiên ông ta nghe thấy người
ăn xin cũng đang cầu nguyện ngay bên cạnh. Ông ta cũng đang nói, "Con
không là ai. hãy nhân từ với con."
Vị hoàng đế cảm thấy bị xúc phạm!
Ông ta nhìn vào người ăn mày và nói, "Hãy nghe đây, ai đang cố cạnh tranh
với ta vậy? Khi ta nói, 'Ta không là ai' thì ai cũng dám nói 'Con không là ai'?
Ai đang cố cạnh tranh với ta vậy?"
Thậm chí trong cái-không người
nào, bạn cũng trở thành người cạnh tranh. Vậy thì toàn bộ giá trị đã bị lỡ. Thượng
đế cũng không thể tha thứ cho một người nào đó đang tuyên bố là không-người nào
trước mặt ngài. Khi ông ta đang nói với Thượng đế rằng ông ta không là ai thì
ông ta không có ý rằng ông ta không là người nào. Thông qua cái-không người
nào, ông ta đang tạo ra cái-một người nào đó. bạn cũng có thể tạo ra bản ngã từ
cái không.
Nên nhớ rằng bản ngã là quyền lực
trên thế gian nhưng với điều linh thiêng thì đó là sự bất lực. Mọi thứ có vẻ
như là quyền lực trong thế giới trần tục thì lại là bất lực trong thế giới thần
thánh. Ở đó, không-quyền lực là quyền năng. Jesus không ngừng nói với môn đệ của
mình rằng, "Hãy là nghèo nàn trong cuộc sống linh thiêng." Không phải
là nghèo nàn về vật chất, bởi vì bạn có thể ngèo mà không nghèo về cuộc sống
linh thiêng." Vậy thì mọi sự nghèo đói sẽ trở thành một dạng của giàu
sang. Nếu bạn cảm thấy ý thức về điều đó thì sự nghèo khó của bạn không phải là
nghèo khó. Đó không phải là sự nghèo khó về tâm linh.
Cho nên Jesus liên tục lặp lại,
"Hãy là nghèo khó, nghèo khó về tinh thần," nếu không bạn có thể trở
thành kẻ ăn xin trên đường phố - bạn đã bỏ lại mọi thứ - nhưng bây giờ bạn vẫn
bám vào những cái bị bỏ lại; bạn bám vào sự từ bỏ của mình. Bạn đã tạo ra sự
giàu có từ nghèo khó của mình; bạn đang khoe khoang về chuyện đó. Hãy nhìn vào
các sanyasin, các thầy tu, các bhikkhus. Hãy nhìn vào mắt họ. Họ đã quá ngạo mạn
về điều xuất hiện từ những thứ để lại cho trần tục, từ sự từ bỏ. Họ đã từ bỏ thế
gian, nhưng bây giờ sự từ bỏ của họ trở thành số dư tài khoản. Họ ngạo mạn về
chuyện đó; họ cảm thấy bề trên hơn vì chuyện đó. Khi Jesus nói, "Hãy là nghèo
khó về mặt tinh thần," ông ấy muốn nói: đừng là bề trên của bất kì ai.
Ông ấy cũng không nói hãy là kẻ
bề dưới, nên nhớ như vậy. Đây là vấn đề. Ông ấy không ngụ ý là kẻ bề dưới bởi
vì nếu bạn là bề dưới - nếu bạn cảm nhận rằng bạn là bề dưới - điều đó lại trở
thành vị thế mạnh hơn trong đầu mà không là gì khác. Vị thế bề trên trong đầu lại
trở thành bề dưới. Nếu bạn cảm thấy chính bạn là bề dưới thì ham muốn là bề
trên vẫn còn đó.
Khi Jesus nói, "Hãy là
nghèo khó về mặt tinh thần," ông ấy không chỉ ngụ ý không là bề trên. Ông ấy
ngụ ý đều đó, nhưng ống ấy cũng ngụ ý không là kẻ bề dưới; hãy là chính bạn. Đừng
so sánh bạn với người khác; hãy bằng lòng với chính mình.
Thế rồi bạn sẽ trở thành
không-người nào, bởi vì cái người nào đó cần sự so sánh. Làm cách nào bạn là một
người nào đó nếu không có sự so sánh? Bạn tuyệt vời hơn, đẹp hơn, chưa bao giờ
là vẻ đẹp thông thường. Bạn không bao giờ là vẻ đẹp bình thường; bạn luôn tuyệt
vời hơn trong việc so sánh với người khác. Bạn là giàu có trong việc so sánh với
một người nào đó, bạn am hiểu hơn trong việc so sánh với một người nào đó khác.
bề trênvà bề dưới luôn là sự so sánh. Bạn là một người nào đó khi so sánh với
người khác. Nếu không có sự so sánh thì bạn là ai? Bạn không thể đẹp, có thể
như thế không? Bạn không thể là thông thái, có thể như vậy không?
Hãy nghĩ về điều này: bạn cô
đơn một mình trên trái đất; toàn bộ loài người đã biến mất. Bạn sẽ là gì? Thông
thái hoặc đần độn? Đẹp hay xấu? Con người vĩ đại hay chỉ là bình thường? Bạn sẽ
là gì? Một mình trên trái đất - toàn bộ loài người đã biến mất - bạn sẽ chỉ là
bạn. Bạn sẽ không có khả năng để nói, "Tôi là thế này, tôi là thế
kia." Bạn sẽ không là bất kì người nào. Bạn sẽ không là ai.
Sannyas thực sự là sự buông bỏ,
có nghĩa rằng toàn bộ vũ trụ, toàn bộ nhân loại đã biến mất và chỉ còn lại mình
bạn. Không còn khả năng nào của việc so sánh. Vậy thì bạn là ai? Không là ai.
Cái-không là ai này là quyền năng - quyền năng trong thế giới linh thiêng.
Jesus nói, "Những người đầu
tiên trên thế gian này sẽ là những người cuối cùng trong vương quốc của Thượng
đế, và những người cuối cùng ở đây sẽ là những người đầu tiên của vương quốc
Thượng đế." Rằng quyền lực trong thế giới trần tục là phi quyền năng đối với
hành trình linh thiêng, rằng phi quyền lực trong thế giới trần tục là quyền
năng đối với hành trình linh thiêng.
Câu kinh này nói 'ước mong quyền
năng cháy bỏng', nhưng nên nhớ nghĩa của 'quyền năng'. Nó là phi quyền
lực. Nó là sự cảm nhận của không là ai, của trống rỗng. Và quyền năng mà môn đệ
thèm khát thì sẽ xuất hiện như là cái không trong mắt con người.
Ước mong mãnh liệt sự tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng mà bạn sẽ ước mong
là sự tĩnh lặng linh thiêng, không gì có thể quấy nhiễu, với nó tâm hồn có thể
phát triển như bông hoa thiêng liêng.
Ước mong mãnh liệt sự tĩnh lặng.
Không có ai ước mong tĩnh lặng. Bạn liên tục nói về nó và không ngừng lừa dối
chính mình rằng bạn ước mong tĩnh lặng, nhưng không ai mong điều đó - bởi vì
khi ước mong, sự tĩnh lặng xuất hiện, và nó không xuất hiện với bạn.
Không ai ước mong tĩnh lặng. Thậm
chí nếu bạn nói rằng bạn ước mong tĩnh lặng thì thực ra bạn không ước mong điều
đó, bởi vì đây là một trong những luật tối thượng: nếu ước mong tĩnh lặng của bạn
xảy ra, vậy thì nhiều điều biến thành lầm lạc ở đâu đó.
Rất nhiều người đến với tôi. Một
sinh viên đến với tôi - anh ta sắp thực hiện kì thi cuối cùng về MA. Anh ta hỏi
tôi, "Làm cách nào tôi có thể trở nên thanh thản? Làm cách nào tôi có thể
trở nên yên lặng? Hãy giúp tôi. Tôi ước mong sự thanh thản. Tôi bị quấy nhiễu
nhiều quá, tôi quá căng thẳng."
Tôi hỏi anh ta, "Tại sao bạmn
ước mong thanh thản?"
Anh ta nói, "Tôi muốn đoạt
huy chương vàng. Kì thi sắp đến rồi. Tôi là sinh viên hạng nhất nhưng đây là kì
thi cuối cùng của tôi và tôi muốn đoạt huy chương vàng. Nếu đầu óc tôi quá căng
thẳng thì làm sao tôi có thể đạt được điều đó? Cho nên hãy giúp tôi thanh thản."
Hãy nhìn vào sự mâu thuẫn! Và
điều này đang xuất hiện với mọi người. T6oi nói với anh ta, "Nếu không có
kì thi, nếu không có ước mong để đoạt được huy chương vàng, nếu bạn không có
tham vọng phải là hạng nhất thì liệu có bất kì sự phiền nhiễu nào trong bạn
không? Sự thanh thản của bạn liệu có bị quấy rầy không?"
Anh ta nói, "Không. Tại
sao phải là như vậy. Vậy thì sẽ không có vấn đề gì. Tôi hẳn là cảm thấy thanh
thản. Nhưng ngay bây giờ, kì thi sắp xảy ra và tôi thì mong muốn huy chương
vàng. Cho nên hãy giúp tôi thanh thản."
Tham vọng đang hủy hoại sự
thanh thản của anh ta. Anh ta liên tục bám vào tham vọng của mình và vẫn còn
mong muốn sự thanh thản. Thanh thản để phục vụ cho tham vọng là điều không thể;
đó là điều ngược đời. Tham vọng không thể là thanh thản. Thói hám danh, hám lợi
không thể là thanh thản.
Nếu bạn ước mong thanh thản thì
hãy ước mong thanh thản cho chính nó. Đừng làm cho nó thành phương tiện của một
cái gì đó khác. Điều đó không được biến thành những phương tiện. Khi câu kinh
này nói ước mong mãnh liệt sự tĩnh lặng,
điều đó có nghĩa tĩnh lặng là mục tiêu mà không phải là phương tiện. Không ai ước
mong phương tiện. Những kết quả được mong đợi và vì những kết quả đó mà các
phương tiện được sử dụng. Nhưng sự tĩnh lặng không bao giờ được tạo ra bởi
phương tiện. Tất cả đó là vẻ đẹp, là sự thật, là điều tốt lành, là sự sâu sắc của
tồn tại và không thể biến thành phương tiện. Nó luôn là mục tiêu. Nhưng thậm
chí chúng ta còn ước mong Thượng đế cho chính mục đích của mình; chúng ta ước
mong Thượng đế chỉ vì mục đích khác. Vậy thì, ước mong là giả tạo.
Chính vì vậy tôi ngụ ý khi nói
rằng, không ai ước mong tĩnh lặng trừ khi người đó ước mong điều đó cho chính mục
đích của nó. Bạn có thể đạt được nó một cách dễ dàng nếu bạn ước mong nó như là
kết quả cuối cùng. Ước mong nó cho chính nó và nó sẽ xuất hiện, bởi vì trong
chính sự ước mong tĩnh lặng thì tham vọng sẽ sụp đổ; trong ước mong mãnh liệt về
tĩnh lặng thì lo lắng biến mất; trong ước mong mãnh liệt về tĩnh lặng thì đau
khổ biến mất. Nếu bạn vẫn đầy tham vọng - ước mong thành công, ước mong trở
thành cái này, cái kia, trở thành một người nào đó - vậy thì sự tĩnh lặng sẽ
không xuất hiện trong bạn. Vậy thì bạn vẫn giữ nguyên đau khổ, đầy lo lắng, đầy
căng thẳng.
Bạn sẽ vẫn trong đau khổ và bất
kì điều gì bạn làm cũg sẽ không ích gì. Cho nên hãy nhận thức rõ ràng. Nếu bạn
muốn sự tĩnh lặng thì ước mong nó trực tiếp như là mục đích. Vậy thì ước mong
mãnh liệt sự tĩnh lặng sẽ biến đổi bạn.
Thực sự tĩnh lặng là điều tự
nhiên. Nó không phải là một cái gì đó mà bạn phải ước mong. Bạn, chính bạn đã
làm cho nó thành rắc rối. Nó đã thực sự có đó. Tĩnh lặng là lẽ tự nhiên trong bạn;
nó chính là bạn. Bạn đã quấy nhiễu nó bởi tham vọng, bạn quấy nhiễu nó bởi sự
hám danh, hám lợi, bạn quấy nhiễu nó bởi giận dữ, bạn quấy nhiễu nó bởi bạo lực.
Nó đã thực sự có đó, nhưng bạn đã quấy nhiễu nó.
Đừng quấy nhiễu nó! Nếu bạn
mong mỏi nó thực sự, bạn sẽ không quấy nhiễu nó. Thế rồi bạn sẽ bắt đầu cảm nhận
nó.
Để đạt được sự tĩnh lặng, con
người phải dỡ bỏ mọi rào cản đối với nó. Phải tìm ra tại sao bạn không tĩnh lặng.
Tại sao? Thế rồi, loại bỏ nguyên nhân. Nếu tham vọng đang quấy nhiễu thì hãy rõ
bỏ tham vọng và tĩnh lặng sẽ xuất hiện. Tĩnh lặng đã thực sự có đó; bạn không cần
phải cố gắng. Hãy nhận biết tại sao bạn đang quấy nhiễu nó, và đừng quấy nhiễu
nó nữa, chỉ thế là đủ. Và nó sẽ xuất hiện. Chính vì vậy tôi nói rằng khi sự
tĩnh lặng thực sự được mong mỏi thì nó xuất hiện ngay tức thì. Con người không
phải chờ đợi, bởi vì thậm chí nó chỉ là một phần khoảnh khắc.
Ước mong sự sở hữu là trên hết.
Câu kinh này có vẻ rất nguy hiểm:
ước mong sở hữu là trên hết. Sở hữu ư? Chính từ ngữ sẽ tạo ra sự quấy nhiễu
trong tâm trí bạn, bởi vì tất cả các bậc thầy đều đã thuyết giảng: không ước
mong sự sở hữu. Đức Phật nóio, "Không sở hữu. Mahavira nói,
"Aparigraha: không sở hữu." Jesus nói, "Hãy từ bỏ mọi sự giàu
có, mọi sự sỡ hữu."
Jesus nói, "Thậm chí con lạc
đà cũng có thể chui qua lỗ kim nhưng người giàu không thể chui qua vương quốc của
Thượng đế." Câu kinh này nói ước
mong sự sở hữu là trên hết. Nhưng câu kinh này quá đẹp. Nó có nghĩa cùng một
điều mà Mahavira và Đức Phật và Jesus nói nhưng lại được nói theo cách ngược đời.
Nói rằng tất cả những thứ bạn
nghĩ là sở hữu thì không phải là sở hữu, bởi vì bạn thực sự không thể sở hữu
chúng. Liệu bạn có thể sở hữu mọi thứ không? Liệu bạn có thể sở hữu người khác
không? Liệu bạn có thể sở hữu điều gì trên thế gian không? Bạn chỉ có thể lừa dối
chính mình rằng bạn sở hữu một cái gì đó. Thực sự bạn không sở hữu bất kì thứ
gì bởi vì cái chết sẽ hủy diệt mọi thứ.
Vấn đề khác: bất kì điều gì bạn
sở hữu thì cũng trở thành kẻ sở hữu. Người sở hữu bị sở hữu bởi chính sự sở hữu
của mình. Bạn trở thành đầy tớ; bạn không phải là người làm chủ. Cho nên đầu là
công dụng của việc nói rằng bạn sở hữu thế gian? Không ai sở hữu bất kì thứ gì.
Chỉ có một thứ có thể được sở hữu và đó chính là bản thể bạn. Không có gì khác
có thể được sỏ hữu.
Bạn có thể trở thành người làm
chủ chỉ của chính mình. Nếu bạn cố để làm chủ một người nào đó khác thì bạn sẽ
chỉ là đầy tớ. Có thể bạn sẽ gọi sự nô lệ này là 'làm chủ', bạn có dán cho nó
cái nhãn 'làm chủ', nhưng bạn chỉ đang đánh lừa chính mình. Lừa dối là lừa dối.
Chỉ là sự thay đổi nhãn mác mà không có gì được thay đổi.
Hãy nhìn vào sự sở hữu của bạn.
Bạn có sở hữu nó không? Nếu nhà bạn bị phá hủy, bạn sẽ khóc, bạn sẽ gào thét, bạn
sẽ trở nên điên khùng; nhưng nếu bạn chết thì ngôi nhà của bạn sẽ không khóc,
nó sẽ không trở thành điên khùng. Vậy thì người chủ thật sự là gì. Ngôi nhà sở
hữu bạn. Nó không quan tâm một chút nào về bạn, cho dù bạn sống trong nó hay
không. Thực sự nó sẽ cảm thất rất thoải mái nếu bạn rời ngôi nhà. Nó sẽ cảm thấy
dễ chịu hơn, nó sẽ không phụ thuộc vào bạn. Bạn chỉ đang quấy nhiễu sự bình an
của nó. Nếu bạn chết, ngôi nhà sẽ cảm thấy bình ổn. Cho nên ai là người sở hữu?
Câu kinh này rất ý nghĩa trong
hoàn cảnh rằng chỉ có bản thể là bị sở hữu và không còn gì khác. Và nếu bạn
không thể sở hữu chính bản thể của bạn thì bạn nghĩ rằng mình có thể sở hữu điều
gì khác nữa không?
Cho nên hãy là người làm chủ -
làm chủ chính bản thể bạn - và đừng tạo ra bất kì nỗ lực nào để sở hữu bất kì
điều gì. Tôi không nói là phải bỏ mọi thứ. Đó không phải là ý nghĩa. Hãy sử dụng
mọi thứ, nhưng đừng nghĩ đến chuyện sở hữu. Sử dụng ngôi nhà nhưng đừng trở
thành người chủ. hãy sử dụng sự giàu có nhưng đừng là người chủ nó. Hãy sử dụng
toàn bộ tồn tại, nhưng đừng nghĩ rằng bạn là người sở hữu nó. Bạn chỉ là người
du hành và khi mệt mỏi, bạn nghỉ lại dưới gốc cây. Nhưng bạn không sở hữu cây.
Và nếu bạn không sở hữu nó, bạn sẽ cảm nhận lòng biết ơn sâu sắc đối với cây.
Chiều đến, khi bạn rời nó, bạn sẽ cảm ơn nó. Bạn sẽ cảm thấy lòng biết ơn bởi
vì khi bạn mệt mỏi, đường lộ thì quá nóng, cây lại cho bạn chỗ nghỉ ngơi; dưới
bóg cây là không khí mát mẻ. Cho nên đừng cố gắng sở hữu cây hoặc bạn sẽ không
cảm nhận lòng biết ơn.
Khi bạn sở hữu, bạn sẽ không cảm
nhận được sự biết ơn. Đừng sở hữu vợ mình, đừng sở hữu chồng mình. Khi bạn mệt
mỏi, vợ bạn sẽ dâng bạn tình yêu thương chăm sóc của cô ấy. Hãy cảm nhận lòng
biết ơn về chuyện đó.
Và nếu bạn không sở hữu vợ bạn
thì bạn cũng không bị sở hữu bởi cô ấy. Mối quan hệ xuất hiện chỉ khi không có
sự sở hữu. Nếu có sự sở hữu thì sẽ luôn kéo theo xung đột. Những người chồng và
những người vợ liên tục cãi nhau; bạn không thể tìm ra những kẻ thù có mối quan
hệ sâu sắc hơn như vậy. Họ là những kẻ thù thân mật; họ cùng tồn tại chỉ để mâu
thuẫn, chỉ để cãi nhau. Toàn bộ mối quan hệ bị đầu độc bởi vì người chồng đang
cố sở hữu người vợ và người vợ đang cố sở hữu người chồng, nhưng không ai có thể
sở hữu bất kì ai; sở hữu là điều không thể. Bạn chỉ có thể sở hữu chính mình;
chỉ có thể là điều có thể, mọi thứ khác là không thể. Nhưng khi con người cố sở
hữu và làm những điều không thể thì mọi thứ trở thành sai lầm; mối quan hệ bị đầu
độc, cuộc sống trở nên đầy đọa.
Ước mong sở hữu trên tất cả.
Nhưng những sở hữu này phải thuộc
về tâm hồn thanh khiết, tương tự như vậy, việc bị sở hữu cũng bởi những tâm hồn
thanh khiết. Và quyền sở hữu đặc biệt như thế với toàn bộ chỉ trong sự hòa hợp.
Ham muốn sở hữu như vậy là có thể chỉ bởi tâm hồn thanh khiết, bạn có thể tích
lũy sự giàu có trong tinh thần hòa hợp của sự sống thì đó chính là sự thật duy
nhất của bạn.
Xem Chương 6 - Quay về Mục lục