Tình yêu là sự gần gũi, tình yêu là sự thân mật gần kề. Khoảng
cách trong không gian hoặc sự gần gũi trong không gian; đó là vật lí và là vô
nghĩa. Bất kì bạn ở đâu thì điều đó cũng không khác gì. Nếu bạn có tình yêu sâu
sắc với tôi, và bạn có thể nhớ lại rằng bạn yêu và buông bỏ với tôi thì tôi sẽ ở
đó để cùng tham thiền với bạn, bên trong bạn. Nên nhớ điều này và rồi bạn sẽ
không bao giờ cô đơn hoạc một mình.
Điều thứ hai, khi con người thấm sâu vào thiền thì nỗi sợ
thu hút bạn. Thỉnh thoảng con người đối mặt với cái chết, con người cảm nhận rằng
bây giờ họ sẽ chết. Người đó quay trở lại, vội vả quay lại bề mặt bên ngoài. Điều
đó buộc phải xảy ra. Trước khi bạn tái sinh, bạn sẽ phải đi qua cái chết. Nhưng
đừng sợ hãi. Nếu thời điểm xuất hiện trong thiền khi bạn cảm nhận rằng bây giờ
là thời điểm cuối cùng, và bạn sẽ không có khả năng trở lại thế gian, trở lại
thân thể, bạn cảm nhận lòng biết ơn sâu sắc và chào đón khoảnh khắc đó. Đó là
khoảnh khắc hiếm hoi đến mức nó chỉ xuất hiện khi thiền của bạn đã vào rất sâu.
Đó là tín hiệu tốt; hãy chào đón nó. Đừng sợ hãi nó bởi vì nếu bạn sợ nó, có thể
bạn sẽ lỡ nó; và nếu một lần bị lỡ thì phải mất thời gian rất lâu dài mới có thể
lặp lại khoảnh khắc hiếm hoi đó. Đôi khi một người có thể sống qua nhiều kiếp mới
có thể gặp khoảnh khắc hiếm hoi đó. Một lúc nào đó nỗi sợ sẽ bám chặt lấy bạn,
bạn trở nên quá sợ hãi, vô thức, và bạn không bao giờ quay trở lại thời điểm mà
ở đó, bạn lại đối diện với cái chết.
Nên nhớ điều này. Nhiều người đã lỡ nhiều cơ hội hiếm hoi
này. Biết rõ rằng cái chết sẽ xuất hiện. Không phải cái chết của bạn mà là cái
chết của bản ngã.Nhưng bởi vì đồng dạng với bản ngã, bạn cảm nhận rằng ‘mình sẽ
chết’. Bạn không bao giờ chết! Bạn là bất tử; bạn không bao giờ chết. Không có
khả năng nào: cái chết là điều không thể. Bạn không thể chết, cho nên đừng sợ
hãi.
Nếu bạn cảm thấy sợ hãi, bạn có thể nhớ lại tôi; thậm chí
trong thời điểm chết đó, tôi sẽ có đó. Bạn có thể cảm nhận sự bảo đảm rằng tôi
có đó và bạn sẽ không chết; một người nào đó có đó để giúp bạn.
Thứ ba là, thiền cần nỗ lực lớn lao. Bạn phải thực hiện điều
đó liên tục. Tạo ra thời điểm để hàng ngày thực hành nó. Nếu bạn có thể chọn thời
gian cụ thể nào đó, điều đó sẽ rất tốt. Nếu bạn có thể chọn vị trí cụ thể thì bạn
có thể thường xuyên thực hành ở không gian cố định đó, thậm chí điều đó sẽ còn
hữu ích hơn. Nhưng nếu điều đó là không thể, vậy thì có thể thực hành vào bất
kì lúc nào và bất kì chỗ nào.
Nếu bạn có thể tạo ra không gian đặc biệt – một ngôi đền nhỏ
hoặc một góc trong nhà, nơi mà bạn có thể tham thiền hàng ngày – vậy thì đừng sử
dụng góc đó cho bất kì mục đích nào khác, bởi vì mỗi mục đích đều có sự rung động
riêng của nó. Chỉ sử dụng góc đó cho thiền và không làm điều gì khác. Vậy thì
góc đó sẽ trở nên được nạp và nó sẽ chờ đợi bạn hàng ngày. Góc đó sẽ trở nên hữu
ích cho bạn, nơi chốn đó sẽ tạo ra sự rung động đặc biệt, một môi trường đặc biệt;
và ở đó bạn có thể di chuyển sâu hơn, dễ dàng hơn. Chính vì vậy mà những ngôi đền,
nhà thờ và đền thờ Hồi giáo được tạo ra. Nơi đó chỉ tồn tại cho việc cầu nguyện
và thiền.
Nếu bạn có thể chọn thời gian thường xuyên để thiền thì điều
đó cũng rất hữu ích bởi vì cơ thể bạn, tâm trí bạn là những cơ cấu. Nếu hàng
ngày bạn ăn trưa vào thời gian cụ thể thì cơ thể bạn bắt đầu đòi hỏi thức ăn
vào thời điểm đó. Thỉnh thoảng bạn có thể thử một vài thủ thuật về chuyện đó. Nếu
bạn ăn trưa vào lúc một giờ và đồng hồ chỉ rằng bây giờ là một giờ, thế thì bạn
sẽ cảm thấy đói – thậm chí nếu đồng hồ chạy không đúng, và thực tế lúc đó chỉ
là mười một hoặc mười hai giờ. Bạn nhìn vào đồng hồ, nó chỉ một giờ, bỗng nhiên
bạn cảm thấy đói bên trong. Cơ thể bạn là một cơ cấu.
Tâm trí bạn cũng là cơ cấu. Thiền hàng ngày ở cùng một nơi,
cùng một thời điểm, và bạn sẽ tạo ra cảm giác đói thiền bên trong cơ thể và tâm
trí mình. Hàng ngày vào thời gian cụ thể, cơ thể và tâm trí bạn sẽ yêu cầu bạn
vào thiền. Điều đó sẽ rất hữu ích. Không gian được tạo ra bên trong bạn sẽ trở
nên đói, khát.
Ở giai đoạn đầu, điều đó là rất tốt. Trừ khi bạn đạt tới
giai đoạn mà thiền đã trở thành điều tự nhiên thì bạn có thể thiền ở mọi nơi, ở
bất kì không gian nào, bất kì thời điểm nào – tùy thuộc vào thời điểm đó mà sử
dụng những nguồn cơ cấu này của cơ thể và tâm trí như là sự trợ giúp.
Điều thứ tư, thiền này là hỗn loạn bởi vì sự tẩy nhẹ là cần
thiết. Điều đó sẽ rất khó khăn với bạn: bạn sẽ cảm thấy bất tiện, ngượng ngùng.
Trở về với gia đình, trở về với hàng xóm có thể bạn cảm nhận ‘Làm cách nào thực
hiện được điều đó? Làm cách nào mà mình có thể la hét và trở thành điên khùng?
Mọi người sẽ nghĩ thế nào đây?’
Đừng quá quan tâm đến việc mọi người nghĩ gì. Nếu bạn quá
quan tâm đến người khác, đến những gì họ nghĩ thì bạn sẽ không bao giờ có thể
biến đổi được mình. Vậy thì bạn chỉ là nô lệ của quan điểm của những người
khác. Và họ sẽ không cho phép bạn vượt lên trên họ bằng bất kì cách nào. Họ chỉ
có thể cho phép bạn giống họ, không bao giờ khác họ.
Một lúc nào đ bạn nghĩ đến việc biến đổi chính mình, nên nhớ,
bấy giờ bạn đang ra ngoài đám đông, ra ngoài xã hội. Không có con đường nào
khác. Nếu bạn quan tâm đến việc biến đổi chính mình thì bạn sẽ phải ra ngoài
tâm trí đám đông, ra ngoài tâm trí tập thể. Nhưng đây lại là rắc rối duy nhất ở
thời điểm ban đầu.
Nếu bạn tiếp tục thực hành thiền mà không bận tâm đến những
gì người khác nói… Nhiều nhất thì họ cũng chỉ có thể nói bạn đã bị điên. Và họ
thì không sai! Bạn đang trở thành điên khùng!
Bạn sử dụng điên khùng như là phương pháp. Nhưng nếu bạn có thể tiếp tục
ít nhất trong ba tháng thì họ sẽ bắt đầu nhìn thấy nhiều sự khác biệt ở bạn. Một
cái gì đó mới xuất hiện trong bạn.
Hãy chờ đợi trong ba tháng, và họ sẽ thay đổi quan niệm của
họ. Vậy thì họ sẽ đến với bạn vì những lời khuyên bởi vì họ cũng điên khùng và
bây giờ bạn trở thành người lành mạnh: sự điên khùng đang biến đi. Mắt bạn thay
đổi: chúng trở nên tĩnh lặng hơn. Thái độ của bạn, sự tiếp cận của bạn, mối
quan hệ của bạn, mọi thứ đang thay đổi. Bây giờ bạn ít tức giận hơn, ít căm
ghét hơn, ít ghen tị hơn; nhiều yêu thương hơn, nhiều lòng trắc ẩn hơn, không
còn hung tợn nữa. Họ sẽ cảm nhận được điều đó. Và chỉ có sự cảm nhận này sẽ
thay đổi quan niệm của họ.
Hãy chờ đợi đúng thời điểm. Ngay bây giờ, nhiều nhất thì họ
cũng chỉ nghĩ bạn là điên khùng. Hãy để họ nghĩ như vậy; đều đó không tạo ra sự
khác biệt nào. Về cơ bản, họ đã thực sự nghĩ rằng bạn bị điên. Không ai nghĩ tốt
về bạn bởi vì không ai nghĩ tốt cho bất kì ai ngoại trừ chính họ.
Quan điểm của bạn về hàng xóm như thế nào? Quan điểm của bạn
về vợ như thế nào? Quan điểm của bạn về chồng như thế nào? Trong thâm tâm, mọi
người đều biết rằng người khác là loạn thần kinh. Người vợ biết rằng người chồng
có một chút điên khùng, loạn thần kinh; và người chồng biết rằng người vợ là
điên khùng, và anh ta đang nghĩ đến việc làm cách nào gửi cô ta đến nhà phân
tâm học nào đó. Đây là cái cách mọi người nghĩ về người khác. Và mọi người là
đúng bởi vì mọi người là điên khùng.
Đừng quá lo lắng đến người khác. Bạn có thể trở thành cá thể
chỉ khi bạn ra bên ngoài quan niệm của người khác. Nếu bạn tiếp tục con đường của
mình, không bận tâm đến những gì người khác nghĩ. Chỉ khi đó, bạn sẽ trở thành
cá thể.
Từ ‘cá thể’ là rất đẹp. Nó có nghĩa là ‘không thể chia được’.
Nếu bạn theo đám đông, bạn sẽ luôn là phân đoạn, bị chia. Bạn không thể trở nên
hợp nhất bởi vì đám đông quá to lớn và quan trọng.
Tôi đã nghe về một cậu bé. Tôi đã nghỉ ở một gia đình, và họ
mang đứa trẻ đến gặp tôi. Nó đã có một chút rối loạn thần kinh. Tôi hỏi nó, “Vấn
đề đó là gì vậy?”
Nó nói, “Con không bị loạn thần kinh nhưng toàn bộ gia đình
con đã tạo ra chứng loạn thần kinh trong con. Cha con nghĩ con nên trở thành
bác sĩ. Mẹ con nghĩ con nên trở thành kĩ sư. Cậu con trai nói rằng điều đó thật
vô nghĩa. “Không cần thiết phải trở thành kĩ sư hay bác sĩ. Hãy trở thành nhà
khoa học.” Tất cả họ ép con theo những hướng khác nhau. Con không biết con phải
trở thành cái gì, số phận của con là gì. Quá nhiều người kéo con theo nhiều hướng
khác nhau. Chính điều đó đã tạo ra chứng loạn thần kinh trong con.”
Nếu bạn theo đám đông, bạn sẽ trở thành loạn thần kinh,
thành phân đoạn, bởi vì đám đông thì quá lớn và mọi người thì đang kéo bạn theo
hướng của họ, theo con đường của họ. bạn có nhiều hướng trong tâm trí mình,
trong con người mình, nhiều sự chèo kéo. Bạn bị phân đoạn. Hãy quên đám đông
đi. Đừng cho phép bất kì ai kéo và đẩy bạn. bạn là cá thể, là đơn vị tự do.
Hãy luôn là đích thực với chính mình, sớm hay muộn đám
đông cũng nhận ra sự thay đổi, sự biến đổi, sự đột biến đã xuất hiện trong bạn.
Vậy thì họ sẽ theo bạn. Vậy thì họ sẽ yêu cầu bạn cho họ lời khuyên.