Làm tiêu tan ham muốn cảm
giác... học hỏi từ cảm giác và quan sát nó, bởi vì chỉ có vậy thì bạn mới có thể
bắt đầu công việc khoa học của việc tự biết mình và đặt bước chân đầu tiên lên
nấc thang.
Làm tan rã ham muốn cảm giác.
Chúng ta sống vì những cảm giác, chúng ta khao khát những cảm giác. Chúng ta tiếp
tục tìm kiếm những điều mới hơn, những cảm giác mới hơn; toàn bộ nỗ lực của cuộc
đời chúng ta là đạt được những cảm giác mới. Nhưng điều gì xảy ra? Bạn càng tìm
kiếm những cảm giác thì bạn càng trở nên ít nhạy cảm. Cảm xúc bị mất đi.
Điều đó xem ra có vẻ ngược đời.
Trong cảm giác thì sự nhạy cảm bị mất. Thế thì bạn yêu cầu nhiều cảm giác và
'nhiều' sẽ tiêu diệt cảm xúc của bạn nhiều hơn. Vậy thì bạn yêu cầu nhiều hơn nữa,
và cuối cùng thời điểm xuất hiện khi tất cả cảm giác của bạn trở thành ngu ngốc
và tê liệt. Trước đây con người chưa bao giờ quá đần độn và tê liệt như ngày
nay. Trước đây con người sống động hơn bởi vì không có quá nhiều khả năng để thỏa
mãn quá nhiều cảm giác. Nhưng ngày nay, khoa học, sự tiến bộ, nền văn minh, nền
giáo dục đã tạo ra quá nhiều cơ hội để tiến xa hơn vào thế giới của cảm giác. Cuối
cùng bạn biến thành con người tê liệt: cảm xúc của bạn bị mất. Thưởng thức nhiều
thức ăn - mùi vị mạnh hơn, thực phẩm tốt hơn - và vị giác của bạn sẽ bị mất tác
dụng. Nếu bạn đi vòng quanh thế giới và nhìn thấy nhiều thứ đẹp hơn, bạn sẽ trở
nên mù; cảm giác của mắt bạn sẽ bị mất đi.
Thay đổi đối tượng yêu của bạn
hàng ngày - bạn gái hoặc bạn trai, vợ hoặc chồng. Nếu bạn thay đổi họ hàng
ngày, cảm xúc về tình yêu của bạn sẽ bị chết. bạn đang di chuyển trong địa hình
nguy hiểm. Bạn sẽ không bao giờ hướng vào chiều sâu; bạn sẽ chỉ di chuyển trên
bề mặt, ở ngoại vi. Bạn càng trải nghiệm nhiều điều thì bạn càng ít có khả năng
trở nên kinh nghiệm. và cuối cùng khi mọi thứ quanh bạn trở thành tê liệt thì bạn
lại yêu cầu thần thánh, bạn đòi hỏi phúc lạc, bạn muốn sự thật. Con người tê liệt,
con người chết không thể trải nghiệm điều linh thiêng. Để trải nghiệm điều linh
thiêng, bạn cần cảm xúc trong toàn bộ: bạn cần sống động. Nên nhớ, chỉ những điều
tương tự mới mang đến những điều tương tự.
Nếu bạn muốn điều linh thiêng -
'điều linh thiêng' có nghĩa là sống động nhất, chưa bao giờ sống động thế, chưa
bao giờ trẻ trung thế, chưa bao giờ xanh tươi thế - nếu bạn muốn gặp đấng linh
thiêng, bạn sẽ phải sống động nhiều hơn. Làm cách nào để thực hiện điều đó? Làm tiêu tan toàn bộ mong muốn cảm giác.
Đừng tìm kiếm cảm giác: hãy tìm kiếm xúc cảm, hãy trở nên nhạy cảm hơn.
Hai cái đó là khác nhau. Nếu bạn
yêu cầu cảm giác, bạn sẽ yêu cầu nhiều thứ, bạn sẽ tích lũy nhiều điều. Nhưng nếu
bạn yêu cầu cảm xúc thì toàn bộ công việc phải được thực hiện bởi những giác
quan của bạn mà không phải những thứ khác. Bạn không tích lũy những thứ khác. Bạn
phải làm cho tình cảm của bạn, trái tim bạn, mắt bạn, tai bạn, mũi bạn sâu sắc
hơn. Mọi giác quan phải trở nên sâu sắc hơn để có thể cảm nhận điều tinh tế,
mong manh.
Thậm chí chúng ta không thể cảm
nhận những thứ to, thô ráp, chúng ta phải trở nên có khả năng cảm nhận điều
tinh tế. Thế giới xuất hiện to lớn, thô ráp chỉ bởi vì chúng ta không thể cảm
nhận điều tinh tế. Cái vô hình ẩn chứa bên trong cái hữu hình. Hãy nhìn vào những
cây. Bạn nhìn vào sự thô ráp: thân cây. Bạn chưa bao giờ nhìn, bạn chưa bao giờ
cảm nhận cuộc sống bên trong. Sự phát triển! Bản thân cây không phát triển: cây
chỉ là thân. Một cái gì đó khác - cái vô hình - đang phát triển bên trong. Và bởi
vậy mà cây phát triển và vì điều đó mà cái bên ngoài cũng phát triển. Nhưng bạn
chỉ nhìn vào cây, cho nên chỉ có bên ngoài là được nhìn thấy.
Hãy nhìn xung quanh bạn. Hãy
nhìn vào mắt người bạn của bạn. bạn chỉ nhìn vào mắt mà không nhìn vào người
đang nhìn qua đôi mắt. Hãy sờ cơ thể bạn của bạn. Bạn chỉ sờ phần thô ráp: bạn
chưa bao giờ cảm nhận cái tinh tế bên trong. Chỉ có thể cái bên ngoài được cảm
nhận; bởi vì mắt bạn (giác quan của bạn) trở nên quá đần độn đến nỗi chúng
không thể cảm nhận được cái bên trong, cái vô hình.
Nhạy cảm hơn là điều cần thiết.
Hãy ít đòi hỏi cảm giác mà hãy phát triển cảm xúc, sự nhạy cảm. Khi bạn sờ thì
hãy là sờ. Khi bạn nhìn thì hãy là đôi mắt. Khi bạn nghe thì toàn bộ ý thức của
bạn phải là đôi tai. Nghe bài hát hoặc nghe chim hót thì hãy trở thành đôi tai.
Hãy trở thành đôi tai với toàn bộ bản thể bạn. Vậy thì tai của bạn sẽ trở nên
nhạy cảm hơn.
Khi bạn nhìn một cái gì đó -
bông hoa hoặc khuôn mặt đẹp hoặc những ngôi sao - thì hãy trở thành đôi mắt.
Hãy quên mọi thứ khác, cứ như toàn bộ những thứ còn lại của cơ thể bạn đã biến
khỏi tồn tại và ý thức bạn chỉ trở thành đôi mắt. Vậy thì mắt bạn sẽ có khả
năng nhìn sâu sắc hơn, và bạn cũng sẽ có khả năng nhìn thấy vô hình. Cái vô
hình cũng có thể được nhìn, nhưng bạn cần nhiều sự thẩm thấu của mắt để nhìn
nó.
Làm tiêu tan mong muốn cảm
giác, và phát triển thành cảm xúc. Ngĩ về thiên hạ ít hơn và nghĩ về các giác
quan của bạn nhiều hơn. Hãy làm tinh khiết chúng, Khi bạn không yêu cầu các cảm
giác thì chúng lại trở nên tinh khiết. Khi bạn yêu cầu nhiều cảm giác hơn thì
cũng là lúc bạn kết liễu các giác quan của mình.
Người nhận ra điều linh thiêng
là người mà các giác quan của họ hoàn toàn sống động với khả năng lớn nhất. Vậy
thì, bạn không chỉ có thể nhìn thấy đấng linh thiêng. bạn có thể nếm điều linh
thiêng. Bạn có thể ngửi điều linh thiêng. Đấng linh thiêng có thể vào bạn thông
qua bất kì giác quan nào. Chỉ khi đấng linh thiêng vào bạn bằng tất cả giác
quan thì sự nhận biết tối thượng mới xuất hiện. Nếu bạn chỉ có thể nhận thấy điều
linh thiêng thì đó mới chỉ là một phần của nhận biết. Vậy thì bạn không thật sự
chứng ngộ. Bạn chỉ chứng ngộ từng phần nếu bạn không thể chạm vào điều linh
thiêng, nếu bạn không thể nếm nó.
Sử dụng những câu đó có vẻ như
là phi logic. Nếm Thượng đế ư? Ngài là thức ăn sao? Đúng, ngài là mọi thứ. Bạn
có thể nếm ngài, nhưng thế thì bạn cần khả năng rất tinh tế để nếm. Thực phẩm
chính của bạn trở thành điều linh thiêng. Thông qua thức ăn mà điều linh thiêng
sẽ được cảm nhận. Upanishad Rish đã nói rằng thức ăn là brahma, 'Anna là
brahma.'
Chúng ta liên tục nghĩ rằng Thượng
đế là vấn đề logic cho nên chúng ta luôn lí lẽ về việc ủng hộ hoặc phản đối.
Chúng ta liên tục lí lẽ về việc Thượng đế có tồn tại hay không. Điều đó là rất
vớ vẩn. Thượng đế không phải là vấn đề của lí lẽ, của logic, của lập luận. Thượng
đế thực sự là vấn đề về cảm xúc. Nếu bạn không cảm nhận ngài thì hãy trở nên
nhiều cảm xúc hơn, nhạy cảm hơn! Nếu bạn nhạy cảm hơn thế thì ngài có đó. Ngài
luôn có đó nhưng bạn không nhạy cảm. Những thứ khác đã làm cho bạn trở thành vô
tri, vô giác, các cảm giác đã làm cho bạn trở thành mù mờ. Hãy làm tiêu tan ham
muốn cảm giác.
Hãy làm tiêu tan ham muốn phát triển.
Câu kinh này là rất cách mạng,
rất nguy hiểm.
Hãy làm tiêu tan ham muốn phát triển.
Điều đó nhìn có vẻ ngớ ngẩn, bởi vì nếu bạn tiêu diệt tất cả mọi ham muốn phát
triển vậy thì điều gì là cần thiết để biến thành điều linh thiêng? Vậy thì làm
cách nào con người đến với sự thật, làm cách nào con người trở nên chứng ngộ? Vậy
thì tại sao lại thực hiện thiền và những việc không đâu này? Chúng ta phải đi
sâu vào câu kinh này.
Làm tiêu tan ham muốn phát triển.
Có hai dạng phát triển. Một là bạn có thể làm một cái gì đó về nó; và thứ hai
là bạn không thể làm bất kì điều gì về nó. Đối với điều đầu tiên thì nỗ lực là
cần thiết; đối với điều thứ hai thì không-nỗ lực là cần thiết.
Sự phát triển tâm linh là sự
phát triển thứ hai. Nỗ lực của bạn là vô dụng; nó sẽ chỉ tạo ra rào cản. Bạn
không thể làm bất kì điều gì về sự phát triển tâm linh. Chỉ có một thứ bạn có
thể làm đó là từ bỏ và đó là không-làm. Bạn chỉ có thể làm một thứ: cho phép thần
thánh vận hành bên trong bạn. Bạn chỉ đơn giản là hợp tác, chỉ vậy thôi. Bạn chỉ
có thể nổi bồng bềnh, không cần bơi - sự từ bỏ sâu sắc. Đây chính là ý nghĩa của
việc làm tiêu
tan mọi ham muốn phát triển.
... phát triển như bông hoa
phát triển vô thức, nhưng thiết tha mở tâm hồn nó với không gian. Cho nên phải
thúc ép bạn mở tâm hồn mình với vĩnh hằng.
Nhưng phải là vĩnh hằng!
Nhưng phải là vĩnh hằng thu hút
sức mạnh và vẻ đẹp của bạn, mà không phải mong muốn phát triển của bạn - bởi vì
mọi ước mong điều là rào cản, thậm chí ước mong để đạt tới thần thánh; mọi ước
mong điều là nô lệ, thậm chí ước mong để được giải thoát. Ước mong như vậy chỉ
là rắc rối, cho nên bạn không thể ước mong thần thánh. Điều đó thật mâu thuẫn.
Bạn chỉ có thể ước mong thế gian tr6àn tục mà không thể ước mong thần thánh; bởi
vì ước mong là trần tục, ước mong là không có. Bạn không thể ước mong moksha.
Khi bạn ở trong trạng thái không ước mong thì moksha sẽ xuất hiện trong bạn; khi
bạn ở trong trạng thái không ước mong thì sự giải thoát sẽ xuất hiện trong bạn,
đấng linh thiêng xuất hiện trong bạn.
Cho phép đấng linh thiêng làm lộ
ra tất cả những gì tiềm ẩn trong bạn. Đừng tìm kiếm sự phát triển. Hãy buông bỏ
sao cho sự phát triển xuất hiện. Sự phát triển sẽ xuất hiện nhưng không thông
qua sự nỗ lực của bạn mà bởi ơn huệ của chính đấng linh thiêng. Chắc chắn được
thông qua bởi đấng linh thiêng.
Có những nguyên do cho điều đó.
Bất kì điều gì bạn làm thì cũng
không tầm cỡ hơn bạn. Không thể như vậy. Bất kì điều gì bạn làm sẽ luôn thấp
hơn bạn, người làm luôn tầm cỡ hơn việc làm. Nếu không thì họa sĩ sẽ không thể
vĩ đại hơn tranh của mình, thiền nhân sẽ không thể vĩ đại hơn sự thiền định của
anh. Bất kì điều gì bạn làm đều thấp hơn bạn, vậy thì làm cách nào bạn đạt tới
điều linh thiêng? Điều linh thiêng không thấp hơn bạn, cho nên thông qua những
nỗ lực của mình, bạn không thể vươn tới điều linh thiêng. Nếu có bất kì khả
năng nào mà bạn có thể đạt tới điều linh thiêng bằng nỗ lực của chính mình thì
Thượng đế đó hẳn là thấp hơn bạn, khôn cao hơn bạn, Thượng đế đó hẳn chỉ là món
hàng - một cái gì đó bạn có thể cầm trong tay, một cái gì đó bạn đã đạt được. Cho
nên hãy ghi nhớ, không thể đạt được Thượng đế bởi nỗ lực của bạn. Thượng đế có
thể xuất hiện với bạn, nhưng không thể là sự đạt được.
Vậy thì điều gì phải được làm?
Về phía bạn thì có thể làm điều gì? Về phần bạn thì bạn phải tạo ra nỗ lực tiêu
cực. Nỗ lực tiêu cực đó là: không tạo ra những rào cản, không tạo ra những sự cản
trở. Giữ nguyên cởi mở và chờ đợi và sẵn sàng di chuyển, sẵn sàng hướng đi. Nếu
nam châm bắt đầu làm việc thì bạn hãy cho phép nó làm việc.
Vậy thì thiền mà tôi đang quá
nhấn mạnh là gì? Đó chỉ là hủy diệt các rào cản của bạn: đó là nỗ lực tiêu cực.
Thông qua thiền bạn sẽ không đạt được điều linh thiêng, nhưng thông qua thiền bạn
sẽ trở nên sẵn sàng để đấng linh thiêng có thể biểu hiện. Thông qua thiền bạn sẽ
trở nên cởi mở; sự cầu nguyện của bạn sẽ đạt tới đấng linh thiêng. Bạn đang nói
rằng bạn đã sẵn sàng, rằng bây giờ bạn sẽ hợp tác.
Về phía bạn thì đó là tất cả những
điều cần thiết. Cho phép, buông bỏ, sẵn sàng. Với quyết tâm, không gì có thể được
thực hiện. Về phương diện linh thiêng thì không gì có thể thực hiện thông qua ý
chí mà chỉ thông qua sự buông bỏ. Chỉ có vậy thì mọi điều mới xuất hiện.
Thông qua thiền mà chúng ta
đang thực hiện ở đây, bạn chỉ đang phá vỡ những rào cản của mình. Chính vì vậy
mà tôi nhấn mạnh rằng bạn nên giống như đứa trẻ. Hãy quên cuộc sống văn minh, nền
văn hóa, phong tục, lề thói, điệu bộ, cá tính, các bộ mặt của bạn. Tất cả những
điều đó chỉ là mã ngoài. Hãy quay trở lại thành đứa trẻ. Hãy quẳng nó đi! Hãy
trở thành đứa trẻ.
Điều đó nhìn có vẻ như là sự
điên khùng. Bỏ rơi bản ngã của mình và quay trở về thời trẻ con nhìn có vẻ như
là điên khùng. Nhưng hãy là điên khùng! Với bất kì giá nào, hãy quay trở lại
thành đứa trẻ. Jesus nói rằng chỉ những người giống như đứa trẻ thì sẽ đi vào
vương quốc của Thượng đế. Tôi cũng nói tương tự như vậy. Quay ngược lại nơi mà
nền văn minh bắt đầu làm đồi bại bạn, về nơi mà xã hội xâm nhập vào. Tiến đến
nơi mà bạn là phi xã hội hoặc trước xã hội, nơi mà xã hội không ép buộc được bạn.
Cho đến điểm đó thì bạn là trong trắng, tinh khiết; trừ khi bạn quay trở về điểm
đó thì những rào cản vẫn giữ nguyên.
Hãy trở lại thành đứa trẻ.
Trong quá trình, bạn sẽ cảm nhận rằng bạn là kẻ điên khùng, bởi vì bạn đã quẳng
hết mọi giá trị người lớn trong bạn: sự giáo dục, văn hóa, tôn giáo, kinh sách,
lề thói. bạn đag vứt đi mọi thứ. Bạn đang quay trở lại nơi mà bạn đã là bạn,
nơi mà xã hội không làm đồi bại bạn.
Toàn bộ quá trình có vẻ như
điên khùng, nhưng không phải như vậy. Đó là sự tẩy nhẹ. Nếu bạn có thể thực hiện
hành trình thông qua điều đó thì bạn sẽ trở nên lành mạnh, ít điên khùng. Sự
điên khùng sẽ bị quẳng đi. Bạn sẽ trở nên lành mạnh hơn, tinh khiết hơn.